Thích, mến và yêu-liệu chúng ta có đang nhầm lẫn?
💬 Chào bạn.
Tôi không biết bạn đang đọc những
dòng này trong tâm trạng như thế nào – là một buổi tối lặng lẽ sau một ngày
dài, hay một khoảnh khắc bất chợt khi bạn cần một ai đó để sẻ chia?
Dù là lúc nào, tôi vẫn muốn bắt đầu
bằng một câu hỏi nhỏ: Hôm nay của bạn thế nào?
Có một khoảng thời gian mà tôi từng
thích một người. Một cách rất nhẹ nhàng.
Thích tiếng bạn ấy cười, thích ánh mắt bạn ấy
khi tập trung, thích cả cái cách bạn ấy đối xử với mọi người – dịu dàng, từ tốn
nhưng thông minh và khiến người khác cảm thấy dễ chịu.
Tôi mến bạn ấy nữa. Mến như cái cách mình muốn
quan tâm, muốn ở bên, và muốn là một phần trong cuộc sống của người đó. Lúc đó, tôi tự hỏi rất
nhiều: Liệu đây có phải là yêu không? Mình có đang thích bạn ấy không?
Nhưng tôi cũng không dám trả lời. Vì tôi không chắc.
Tôi nhớ mình từng nhắn tin cho bạn ấy mỗi ngày, chỉ để hỏi "Hôm nay cậu
thế nào?". Tôi lo bạn ấy ăn ít quá, ngủ ít quá, học mệt quá. Nhưng sau
cùng, tôi nhận ra – tôi đang cố trở thành một ai đó để khiến bạn ấy cần đến
tôi, thay vì thật sự hiểu bạn ấy cần gì.
Có một lần, tôi đem chuyện này kể với một
người anh. Anh bảo:
"Đôi khi, cái mình đang có chỉ
là sự say mê với một hình ảnh mà mình tự tạo ra từ người kia. Mình gán cho họ
tất cả những điều tốt đẹp và nghĩ rằng đó là yêu."
Lúc đó tôi chưa hoàn toàn hiểu, chỉ
nghe và cười trừ. Nhưng sau này, khi những cảm xúc dần lắng xuống, khi
không còn nhắn tin mỗi ngày hay mong chờ phản hồi như trước, tôi mới bắt đầu
nghĩ lại và ngẫm thật sự.
Có lẽ, tôi đã không yêu bạn ấy – tôi
chỉ yêu cái cảm giác có một người để quan tâm, để gửi gắm kỳ vọng. Tôi yêu hình
ảnh của một người hoàn hảo trong trí tưởng tượng – hơn là con người thật của
bạn ấy.
Nếu nhìn dưới góc độ tâm lý học,
tình yêu đích thực thường được mô tả bằng mô hình “tam giác tình yêu” của nhà
tâm lý học Robert Sternberg. Ba yếu tố chính bao gồm:
- Thân mật (intimacy):
cảm giác gần gũi, thấu hiểu và sẻ chia.
- Đam mê (passion):
cảm xúc mãnh liệt, cuốn hút và rung động.
- Cam kết (commitment):
sự lựa chọn ở lại, đồng hành lâu dài dù có chuyện gì xảy ra.
Khi bạn chỉ có một trong ba yếu tố –
rất có thể đó chưa phải là yêu.
Khi bạn thích một ai – đó là say mê.
Khi bạn mến một người – đó là sự thân mật.
Nhưng khi bạn yêu – bạn chấp nhận cả những phần chưa hoàn hảo của người đó, và
chọn ở lại.
Vậy thì tại sao chúng ta lại thường
dễ bị nhầm lẫn?
Đó là khi chúng ta cô đơn, chúng ta
muốn có được sự quan tâm của ai đó. Khi mà chúng ta đã cô đơn quá lâu, con
người rất dễ lầm tưởng cảm giác được quan tâm là tình yêu.
Tâm trí chúng ta luôn có xu hướng
lấp đầy khoảng trống bằng những người ghé ngang.
Ai đó nhắn tin nhiều hơn, hỏi han nhiều hơn, lắng nghe nhiều hơn… và ta bắt đầu
tưởng rằng: mình yêu người ấy. Nhưng thật ra, nhiều khi ta đang yêu cảm giác
có ai đó để dựa vào, hơn là chính con người kia.
Tôi từng như vậy. Tôi từng nghĩ rằng
chỉ cần ai đó khiến mình vui – đó là yêu. Nhưng càng về sau, tôi càng nhận ra:
Tình yêu không đến từ những rung
động ban đầu.
Tình yêu đến từ việc ta vẫn muốn nhìn người đó mỗi ngày, dù đã thấy đủ mọi
phiên bản của họ – cả tốt lẫn xấu.
Càng lớn, tôi càng học được cách phân biệt giữa cảm xúc đến từ nỗi
cô đơn, và cảm xúc đến từ sự thấu hiểu thật sự.
Và tôi nhận ra:
- Không phải cứ quan tâm nhau là yêu.
- Không phải cứ nhớ là đủ.
- Và không phải ai đi qua đời ta cũng nên ở lại mãi.
Tôi nhận ra rằng đôi khi điều chúng ta cần không phải là một tình yêu, mà là một người bạn đồng hành đúng lúc. Một người đủ tĩnh lặng để lắng nghe, và đủ dịu dàng để không khiến trái tim mình vội vàng đánh đồng cảm xúc thoáng qua với một điều gì lớn lao.
Vậy còn bạn thì sao?
Bạn có từng thích ai đó một cách
mãnh liệt, rồi sau một thời gian lại thấy cảm xúc ấy thật mơ hồ?
Bạn có đang lặng lẽ yêu một người mà chẳng rõ mình nên gọi đó là gì?
Nếu có, thì... bạn không cô đơn
đâu.
Chúng ta ai cũng từng đi qua những lần “ngỡ là yêu” như vậy.
Đó là một phần trong hành trình lớn lên-nơi ta học cách lắng nghe trái tim mình
kỹ hơn, và hiểu rằng không phải cảm xúc nào cũng gần gọi tên vội vàng
💬 Nếu bạn đã đọc đến những dòng cuối cùng này, cảm ơn bạn rất nhiều – vì đã dành thời gian và sự lắng nghe cho một đoạn suy nghĩ rất riêng của tôi.
Thật ra, cảm hứng để viết bài này đến từ một người bạn – người đã từng gợi ý cho tôi chủ đề này từ lâu. Tôi đã note lại, phân vân, rồi bỏ đó. Mãi cho đến một tối mưa, khi đang ngồi một mình trên ban công của một quán cà phê nhỏ, nhìn phố xá ướt mưa, nhìn những cặp đôi ngồi trong quán hay nép dưới mái hiên bên ngoài... tôi mới thật sự lặng người nghĩ lại. Về những lần từng rung động, từng nghĩ đó là yêu, từng nhầm lẫn điều gì đó đẹp đẽ với tình yêu chỉ vì mình đang cô đơn.
Và thế là tôi bắt đầu viết. Như một cách để chạm lại những xúc cảm cũ – và cũng là để hiểu mình hơn.
À, tôi cũng bắt đầu chia sẻ những bài viết như thế này trên Spiderum nữa. Nếu bạn có tài khoản trên đó, hãy ghé tìm bài viết bằng cách search tên bài, để lại một lượt xem, một chút ủng hộ nhẹ thôi cũng đủ làm tôi vui rồi.
Một lần nữa, cảm ơn bạn – vì đã ở lại tới cuối, vì đã cùng tôi đi qua những dòng chữ này và vẫn luôn ủng hộ tôi.Mong rằng khi tắt màn hình đi, bạn vẫn còn giữ được chút gì đó ấm áp trong lòng.
---REM---
Nhận xét
Đăng nhận xét