Khi phượng ngừng rơi
Chương 1 Đó là vào đêm Giáng sinh, khoảng sáu giờ rưỡi tối. Tôi, một mình dạo bước trên con phố nhỏ. Phố xá đèn đuốc sáng rực nhưng trong lòng tôi thì cứ lặng lẽ mà trống rỗng . Tôi cứ đi mãi, chân không chủ đích, rồi rẽ vào một công viên ven đường. Chọn đại một chiếc ghế đá, tôi ngồi xuống, mắt dõi theo những ánh đèn xe lướt qua như những vệt sáng rối rắm. Bỗng điện thoại rung lên. Tôi lấy ra xem. Tin nhắn từ cô ấy. “Em mệt mỏi anh lắm rồi. Mình chia tay đi.” Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ngắn ngủi, lạnh tanh. Không bất ngờ. Không sốc. Có lẽ vì trong thâm tâm, tôi đã biết trước. Nhưng vẫn đau – một nỗi đau quen thuộc, như thể vết sẹo cũ bị ai đó vô tình cào trúng, rỉ máu. Chưa kịp phản ứng gì, thông báo khác hiện lên. Cô ấy vừa đăng ảnh. Một nhà hàng sang trọng. Một gã đàn ông nào đó ngồi đối diện. Ánh nến lung linh. Món ăn được bày biện tỉ mỉ. Dòng caption như đâm thẳng vào mắt tôi: “Đêm nay tui được người thương dẫn đi ăn nè, còn các...