Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2025

Thích, mến và yêu-liệu chúng ta có đang nhầm lẫn?

  💬 Chào bạn. Tôi không biết bạn đang đọc những dòng này trong tâm trạng như thế nào – là một buổi tối lặng lẽ sau một ngày dài, hay một khoảnh khắc bất chợt khi bạn cần một ai đó để sẻ chia? Dù là lúc nào, tôi vẫn muốn bắt đầu bằng một câu hỏi nhỏ: Hôm nay của bạn thế nào? C ó một khoảng thời gian mà tôi từng thích một người. Một cách rất nhẹ nhàng. Thích tiếng bạn ấy cười, thích ánh mắt bạn ấy khi tập trung, thích cả cái cách bạn ấy đối xử với mọi người – dịu dàng, từ tốn nhưng thông minh và khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Tôi mến bạn ấy nữa. Mến như cái cách mình muốn quan tâm, muốn ở bên, và muốn là một phần trong cuộc sống của người đó. Lúc đó,  tôi tự hỏi rất nhiều: Liệu đây có phải là yêu không? Mình có đang thích bạn ấy không? Nhưng tôi cũng không dám trả lời. Vì tôi không chắc. Tôi nhớ mình từng nhắn tin cho bạn ấy mỗi ngày, chỉ để hỏi "Hôm nay cậu thế nào?". Tôi lo bạn ấy ăn ít quá, ngủ ít quá, học mệt quá. Nhưng sau cùng, tôi nhận ra – tôi đang...

Gửi bạn-người vẫn đang lặng lẽ cố gắng từng ngày

  💬 Chào mọi người lại là tôi-Rem đây trước khi vào bài viết thì tớ muốn cảm ơn mọi người-người đã đọc,chia sẻ hoặc đơn giản là đã ghé qua bài blog lần trước.Tớ đã nhận rất nhiều phản hồi tích cực lẫn góp ý từ rất nhiều người và mong mọi người sẽ tiếp tục góp ý để tớ có thể ngày càng viết tốt hơn trong tương lai. H ôm nay của bạn thế nào rồi? C ó mệt không? Có chuyện gì khiến bạn thấy lòng mình nặng trĩu không? Có điều gì khiến bạn muốn buông bỏ, hay có điều gì nhỏ thôi… nhưng đã khiến bạn mỉm cười chưa? Còn tôi thì thấy hôm nay là một ngày rất tuyệt vời vì tớ lại đạt được điều mà hôm qua tớ chưa thực hiện được.Thế còn bạn thì sao? C ó lẽ bạn đang đọc những dòng này sau một ngày dài, khi ai cũng đã ngủ, còn bạn thì vẫn đang ngồi một mình với những suy nghĩ không tên. Có thể bạn chẳng nói ra, nhưng tôi biết — bạn đang mệt. Mệt vì phải mạnh mẽ trong khi chẳng ai yêu cầu, mệt vì cứ phải bước tiếp ngay cả khi chẳng biết mình đang đi đâu. Tớ  cũng từng như thế. T ừng ...

Không ai hiểu mình bằng chính mình, nhưng cũng chẳng ai cô đơn bằng chính mình

c C hắc hẳn đã có một lúc nào đó bạn có một cái cảm giác cô đơn,trống trải đúng không? Cái cảm giác mà ở giữa đám đông,ngồi giữa một cuộc trò chuyện nào đó với đám bạn hay chỉ đơn giản là trên con đường tấp nập người qua lại nhìn thấy mọi người nói chuyện rôm rả, hay làm việc riêng của họ.Còn bạn thì lại chả làm gì chỉ lặng lẽ quan sát như một khán giả vô danh trong một bộ phim.Vâng chính là nó đó là sự cô đơn T ừ góc độ tâm lý học, cô đơn không đơn thuần là trạng thái vật lý "ở một mình", mà là cảm nhận chủ quan về sự thiếu hụt kết nối xã hội có ý nghĩa . Nói cách khác, một người có thể ở giữa rất nhiều mối quan hệ, nhưng vẫn cảm thấy cô đơn nếu những kết nối ấy thiếu chiều sâu hoặc không đúng người. Trạng thái này không hiếm—thực tế, nó là một trong những cảm xúc phổ biến nhất mà con người hiện đại phải đối diện. Cô đơn giống như một chiếc chuông báo động của tâm hồn. Nó vang lên khi bản thân cảm thấy không còn được nhìn thấy, không được lắng nghe, hoặc không còn ai ...

Giới Thiệu Bản Thân

  Xin chào mọi người mình xin tự giới thiệu mình là H biệt danh mọi người hay gọi mình là rem. Mình hiện tại đang lớp 12 và có dự định là thi vào ngành tâm lý học và dự định sắp tới của mình đây sẽ là nơi mình chia sẻ các vấn đề mình tìm hiểu và học được tâm lý học và nhiều thứ khác nữa à mà cũng cảm ơn các bạn đã từng đọc câu chuyện mình viết nhưng mà bị bỏ dở nha.Thật ra thì lúc đó mình nổi hứng viết thôi nhưng mà viết tí lại chán, mình cũng đã từng có suy nghĩ là quay lại viết tiếp nhưng mà có nhiều vấn đề xảy ra quá khiến mình cũng không muốn viết tiếp mà giờ mình muốn tập trung vào thứ mà mình đang theo đuổi đó là tâm lý học.Này mình viết ra cũng muốn thông báo đến với mọi người và cảm ơn mọi người đã đọc. Chúc Mọi Người Luôn Tràn Đầy Năng Lượng Và Thành Công Trong Mục Tiêu Của Bản Thân :3