Một mai trưởng thành, bạn muốn có một cuộc sống như thế nào?

💬 Chào bạn.

Ngày hôm nay của bạn thế nào?
Bạn có một ngày vui vẻ và nhẹ nhõm không? Hay là một ngày nặng nề, mệt mỏi, và cảm giác như chẳng ai hiểu mình? Dù là trạng thái nào, mình cũng cảm ơn bạn vì đã dừng lại ở đây, đọc những dòng này. Mong rằng trong hàng ngàn nỗi niềm đang xoay quanh bạn, bài viết này có thể là một khoảng nghỉ – nơi bạn tìm thấy mình, hoặc ít nhất, cảm thấy được thấu hiểu.

Cách đây vài ngày, mình đã thử làm một điều nhỏ nhưng khá thú vị — đó là đi khảo sát bằng cách nhắn tin hỏi bạn bè và người thân trong gia đình rằng: “Sau này bạn (mọi người) muốn có một cuộc sống như thế nào? Ước mơ của bạn (mọi người) là gì?
Và rồi, mình nhận được đủ mọi câu trả lời, mỗi câu trả lời là một màu sắc riêng, là một mảnh ghép chân thành của một giấc mơ mà họ đã ôm ấp, dù có thể chưa chắc chắn tất cả sẽ thành sự thật:

 Người thì muốn một cuộc sống an nhàn bên vợ và hai con.
Người muốn đủ tài chính để lo cho ba mẹ.
Người thì mơ được đi vòng quanh thế giới mà không lo tiền bạc.
Có người lại muốn trở thành bác sĩ thú y hoặc muốn mở quán cà phê thú cưng – sống vô lo vô nghĩ, độc lập tài chính.

Thế nhưng trong những người trả lời phần khảo sát ấy có 1 người bạn đã hỏi lại mình rằng:
"Thế còn ông thì sao vậy?"
Lúc đấy mình liền sửng người nhưng rất nhanh lại mỉm cười rồi nhắn lại rằng: " Đó là bí mật"
Thật ra, lúc ấy không phải mình không tin tưởng để chia sẻ, mà là... mình chưa chắc chắn. Chưa đủ rõ ràng. Mình vẫn còn quá nhiều phân vân, quá nhiều suy nghĩ trong lòng. Chắc các bạn sẽ thắc mắc rằng là: " Ơ, ước mơ là của mình mà, sao phải nghĩ nhiều vậy? Ước mơ đôi khi chỉ để mơ thôi, đâu cần phải rõ ràng quá?”
Mình cũng từng nghĩ thế. Nhưng rồi mình nhận ra 1 điều đó là để theo đuổi một ước mơ đến cùng, ta cần hiểu nó đủ sâu để nó không chỉ là một “giấc mơ hão huyền” mà trở thành một phần trong con người mình, một động lực bền bỉ để vượt qua thử thách.
Khi còn nhỏ, mình từng mơ làm ca sĩ, diễn viên, người chơi đàn. Lớn hơn chút, mình lại muốn làm giáo viên vì thấy cái cảm giác được đứng trên bục giảng thao thao bất tuyệt thật ngầu. Rồi có một thời gian mình muốn trở thành cảnh sát – người có thể bảo vệ những người mình yêu thương. Nhưng rồi, một hôm mình có chia sẻ những ước mơ cho dượng của mình nghe, dượng mình nói rằng ước mơ đó rất đẹp nhưng mà sau đó dượng lại nói với mình rằng: "Có nhiều cách để bảo vệ người thân, không nhất thiết phải trở thành cảnh sát đâu con à."
Và rồi sau hôm đó, câu nói ấy đã ở lại trong mình rất lâu… Nó khiến mình suy nghĩ rằng: liệu mình thật sự muốn làm gì? Mình muốn trở thành ai? Một người sống thế nào? Ngày qua ngày, mình cứ hỏi người khác về ước mơ, trong khi mình vẫn còn lạc lối. Mình thử đi nhiều nơi, tìm hiểu đủ thứ, nhưng câu trả lời vẫn mơ hồ. Nhưng rồi cho đến 1 ngày-ngày mà đã thay đổi cả cuộc đời của mình. Hôm đó, người bạn thân của mình khuôn mặt buồn bã, không nói không rằng bước vào lớp, tiến về chỗ ngồi của bạn ấy rồi im lặng chẳng nói năng gì suốt cả buổi cho dù có ai tiến đến hỏi thăm kể cả mình. Suốt buổi học, trừ lúc cô giáo gọi trả lời câu hỏi thì bạn ấy vẫn im lặng rồi  mọi người cũng mặc kệ. Rồi đến giờ ra chơi, mọi người ùa ra sân chơi chỉ còn bạn ấy ở lại vẫn ngồi yên đấy không nói gì chỉ lặng lẽ ngắm trời, ngắm mây nhưng không hiểu vì sao, một điều gì đó trong mình thôi thúc phải lại gần. Rồi mình hỏi: “Có chuyện gì xảy ra với mày vậy?” Không biết tại sao nhưng mà lúc đó bạn ấy bắt đầu rơi nước mắt, bộc bạch hết mọi nỗi niềm của mình từ việc bị so sánh với anh trai rồi đến việc không được công nhận dù cố gắng, không ai thực sự lắng nghe, không ai quan tâm những lúc bạn yếu đuối nhất... Mặc dù đôi khi bạn ấy chỉ cần 1 ai đó lắng nghe và cổ vũ bạn ấy. Lúc đó, mình chả làm gì chỉ ngồi yên lắng nghe rồi tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi đã kết thúc, bạn ấy lau nước mắt rồi cùng mình xếp hàng vào lớp rồi tiếp tục buổi học rồi ra về, cả 2 từ lúc ra chơi đến lúc về chả nói với nhau 1 câu nào. Mãi đến tối, thì bạn ấy mới nhắn tin cho mình là: " Tao đỡ hơn rồi, cảm ơn vì mày đã ngồi đó lắng nghe tao." mình mới liền mỉm cười đáp lại bảo với bạn ấy rằng " Có gì đâu bạn bè với nhau mà" rồi cả 2 vui vẻ nhắn tin nói chuyện với nhau mãi cho đến giờ đi ngủ. Và rồi sau hôm đó, mình đã tìm ra được câu trả lời cho câu hỏi " Ước mơ" của mình. Đó là mình muốn trở thành một người mà người khác có thể tin tưởng tìm đến khi họ yếu đuối nhất. Mình muốn lắng nghe. Muốn hiểu. Muốn đồng hành. Rồi mình bắt đầu tìm hiểu ngành tâm lý học. Và rồi, tình cờ xem được video của một vị tiến sĩ tâm lý học lâm sàng, mình như tìm thấy chính mình trong những điều bác nói. Mình biết, giấc mơ của mình đã dần hiện hình: mình muốn trở thành một nhà tham vấn tâm lý học. Mình có đem ước mơ đó chia sẻ với mọi người và nhận được rất nhiều phản hồi tích cực lẫn tiêu cực nhưng mà dù biết rằng nghề này chưa phát triển ở Việt Nam. Dù có người nói mình sẽ khó sống với nghề. Nhưng mình vẫn chọn đi theo. Dù đôi khi nghi ngờ, đôi khi chùn bước…
Rồi một lần, mình xem The Curious Case of Benjamin Button – bộ phim về một người sinh ra đã già, rồi trẻ lại theo thời gian. Một hành trình kỳ lạ nhưng đầy nhân văn. Bộ phim khiến mình hiểu rằng: điều quan trọng không phải là bạn sống ngược hay xuôi thời gian, mà là bạn đã sống như thế nào, đã yêu thương bao nhiêu, đã thành thật với bản thân bao nhiêu trong quãng đời hữu hạn đó.

💬Nếu bạn đang đọc đến đây, có thể bạn cũng đang trong hành trình đi tìm cuộc sống mà mình mong muốn.

Vậy… một mai trưởng thành, bạn muốn có một cuộc sống như thế nào?

Bạn đã dám mơ chưa? Có từng chia sẻ ước mơ ấy với ai chưa? Hay bạn đã từ bỏ nó chỉ vì một câu nói của ai đó không tin bạn?

Nếu bạn còn đang loay hoay, chưa biết tìm ước mơ mình ở đâu, mình muốn nói với bạn vài điều nhỏ:

Hãy dành thời gian lắng nghe chính mình — những lúc bạn vui, buồn, thích gì thật sự. Ước mơ đôi khi không cần to lớn, mà chính là những điều nhỏ nhặt xuất phát từ cảm xúc chân thật.

Đừng ngại thử nghiệm và bước ra khỏi vùng an toàn. Đó là cách duy nhất để bạn tìm thấy điều khiến tim mình rung động. Và nếu bạn thấy lạc lối, hãy tìm một người có thể lắng nghe bạn — bạn bè, người thân, hoặc thậm chí một chuyên gia tâm lý. Đôi khi, chỉ một cuộc trò chuyện thôi cũng giúp bạn nhìn rõ hơn con đường mình muốn đi.

Cảm ơn bạn vì đã dành thời gian ở lại cùng mình đến tận những dòng cuối này.
Có thể chúng ta chưa từng gặp nhau, nhưng nếu bài viết này khiến bạn cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút, thì mình thật sự biết ơn.

Nếu bạn có điều gì đó muốn chia sẻ – một chút trải lòng, một đoạn ký ức, hay chỉ là một lời chào – mình luôn sẵn sàng lắng nghe.

Hẹn gặp bạn ở bài viết tiếp theo, nơi chúng ta sẽ cùng nhau khám phá những mảnh ghép khác của tâm hồn.

Giữ gìn sức khỏe nhé – và đừng quên: "Bạn xứng đáng sống một cuộc đời có ý nghĩa, theo cách của riêng bạn."







Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không ai hiểu mình bằng chính mình, nhưng cũng chẳng ai cô đơn bằng chính mình

Gửi bạn-người vẫn đang lặng lẽ cố gắng từng ngày