Bài hát cũ dạo này không còn buồn nữa, tôi không dừng lại, chỉ là không đợi nữa – và chúng ta từng là một cơn mưa mùa cũ
💬Chào bạn, ngày hôm nay của bạn thế nào? Bạn đã có một ngày dễ chịu, hay là một ngày uể oải, trống rỗng và chậm rãi trôi qua? Dù là tâm trạng nào đi nữa, cảm ơn bạn vì vẫn chọn ngồi lại đây, dành vài phút đọc những dòng này cùng mình. Còn tôi thì viết những dòng này sau một buổi tối mưa, trong một quán cà phê nhỏ gần nhà. Ban đầu, tôi chỉ ghé vào để trú mưa, rồi nhân tiện thư giãn sau một ngày dài mệt mỏi. Không gian vẫn như thường lệ — ấm cúng, với mùi cà phê quen thuộc, một ly ca cao nóng đặt trước mặt, vài bản nhạc buồn vang nhẹ nhàng từ chiếc loa góc phòng, và những hạt mưa lặng lẽ trôi trên ô cửa kính. Tôi ngồi đó, ngắm nhìn con phố qua lớp kính mờ hơi nước, thả hồn vào những dòng suy nghĩ vu vơ. Rồi bỗng, tôi bắt gặp một hình bóng phản chiếu nơi ô cửa — quen lắm. Là một người mà tôi từng biết, từng quý mến. Họ đang đi cùng ai đó. Tôi đã định đứng dậy chào hỏi, nhưng rồi lại thôi… Có lẽ vì tôi sợ phá vỡ bầu không khí yên bình họ đang có. Thế là tôi ngồi lại, tiếp tục nhấp ...