Không ai hiểu mình bằng chính mình, nhưng cũng chẳng ai cô đơn bằng chính mình

c Chắc hẳn đã có một lúc nào đó bạn có một cái cảm giác cô đơn,trống trải đúng không? Cái cảm giác mà ở giữa đám đông,ngồi giữa một cuộc trò chuyện nào đó với đám bạn hay chỉ đơn giản là trên con đường tấp nập người qua lại nhìn thấy mọi người nói chuyện rôm rả, hay làm việc riêng của họ.Còn bạn thì lại chả làm gì chỉ lặng lẽ quan sát như một khán giả vô danh trong một bộ phim.Vâng chính là nó đó là sự cô đơn

Từ góc độ tâm lý học, cô đơn không đơn thuần là trạng thái vật lý "ở một mình", mà là cảm nhận chủ quan về sự thiếu hụt kết nối xã hội có ý nghĩa. Nói cách khác, một người có thể ở giữa rất nhiều mối quan hệ, nhưng vẫn cảm thấy cô đơn nếu những kết nối ấy thiếu chiều sâu hoặc không đúng người. Trạng thái này không hiếm—thực tế, nó là một trong những cảm xúc phổ biến nhất mà con người hiện đại phải đối diện. Cô đơn giống như một chiếc chuông báo động của tâm hồn. Nó vang lên khi bản thân cảm thấy không còn được nhìn thấy, không được lắng nghe, hoặc không còn ai thật sự "ở đó" với mình theo đúng nghĩa cảm xúc. Đó là lúc mà sự hiện diện của người khác không đủ để khỏa lấp khoảng trống trong lòng.

Về mặt khoa học, các nghiên cứu đã chỉ ra rằng sự cô đơn kích hoạt những vùng não liên quan đến đau thể chất, cho thấy bộ não coi sự tách biệt xã hội như một hình thức tổn thương thực sự. Dài lâu, nó có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe tinh thần—tăng nguy cơ trầm cảm, lo âu, mất ngủ—và thậm chí cả sức khỏe thể chất.

Còn với tôi mà nói thì cô đơn là một người bạn thân của tôi  chả biết từ lúc nào mà thứ ấy lại xuất hiện một cách rất tự nhiên,đôi khi đến một cách rất bất ngờ và cũng như cách nó đến nó rời đi cũng rất bất ngờ. Đôi khi tôi thấy chính mình đang mỉm cười, nhưng chẳng biết vì lý do gì. Và rồi tự hỏi: “Mình đang cười vì điều gì vậy?” Tôi nhớ có lần đang ngồi nhắn tin với thằng bạn thân lúc đó vào khoảng 19h-20h gì đó tôi không nhớ rõ,cả hai ngồi nhắn tin về chủ đề game thì nó bảo là:” ê mày có bao giờ mà mày tự hỏi rằng là có ai hiểu mày ngoài mày không?” Tôi mới đáp lại là:” ba mẹ tụi mình chứ ai nữa thằng này hỏi đần vậy?”   nó liền nói“ hmmm mày nói cũng đúng mà thôi tao off sớm nha nay hơi mệt” và tôi cũng ok rồi hai thằng không nhắn tin cho nhau nữa tôi liền thấy chán quá nên ngồi ngắm trăng thì tôi mới suy nghĩ lại câu hỏi của thằng bạn thì chợt nhận ra là đôi khi chúng ta còn không hiểu chúng ta vậy thì ai có thể hiểu rõ chúng ta nữa hay không? rồi tôi nhớ đến những lần mà tôi chia sẻ những điều mình nghĩ,những điều mình thấy nhưng mà chẳng nhận lại được gì ngoài những ánh mắt ngập ngừng,sự im lặng từ phía đối diện hoặc tệ hơn là những lời khuyên sáo rỗng.Dần dần từ lúc đó,tôi chọn cách im lặng.Không phải vì tôi muốn im lặng,không muốn chia sẻ với ai mà là vì tôi cảm thấy rằng mình sẽ vẫn không được thấu hiểu. Có thỉnh thoảng tôi nhìn vào gương rất lâu không phải để chỉnh tóc hay soi mụn mà là để tìm thứ gì đó thân thuộc trên khuôn mặt nhưng mà chỉ thấy ngoài sự xa lạ.Tôi không còn nhận ra đó là đôi mắt của mình nữa-nó vô hồn,mệt mỏi và cả nụ cười nữa tôi cảm thấy những lúc mà mình cười nó không còn giống như trước nữa nhưng mà tôi vẫn trấn an mình là” hmmm rồi nó cũng sẽ về như cũ thôi” rồi cười nhẹ và rời đi.Có lẽ lúc đó tôi đã dần quen với câu “ Tôi ổn mà” đến mức chính bản thân cũng không phân biệt nổi đâu là thật, đâu là giả. Cái sự ổn ấy không phải là không có vấn đề, mà là đã quá quen với việc không ai hỏi: “Mày có sao không? Tôi nhớ có lần, khi tôi đang mệt mỏi đến kiệt sức, chỉ mong có ai đó hỏi han một câu. Nhưng mọi người vẫn thế, vẫn vô tư, vẫn bận rộn với cuộc sống của họ. Và tôi thì học cách chịu đựng một mình. Lúc đầu là miễn cưỡng. Về sau thì thành thói quen. Đôi khi tôi còn tự an ủi mình rằng: “Qua mai là ổn thôi.”

Đến bây giờ tôi mới chợt nhận ra sau khi đã tìm lại được một chút gì đó từ con người thật của bản thân mình.Đó là con người chúng ta càng trưởng thành, người ta càng biết cách im lặng. Càng biết cách tự mình vượt qua tất cả. Nhưng có phải ai cũng mạnh mẽ như vậy đâu? Tôi cũng từng yếu đuối, từng bật khóc giữa đêm, từng thấy chán bản thân đến mức chỉ muốn biến mất. Nhưng rồi vẫn phải sống, vì còn hứa với ai đó rằng: “Tôi sẽ ổn.” Và tôi sợ mình thất hứa. Tôi nghĩ nhiều về chuyện tại sao mình lại dễ buồn như vậy. Dễ tổn thương, dễ nhớ, dễ rung động, dễ hy vọng rồi dễ thất vọng. Nhưng cũng rất nhanh vực dậy. Có lúc đang buồn rười rượi, nhưng chỉ cần một bản nhạc, một câu nói hay một hình ảnh quen thuộc, là tôi lại có thể tự kéo mình dậy. Như thể bên trong tôi có một sợi dây vô hình, cứ kéo căng ra rồi lại co vào, mãi không đứt.Có người bảo tôi là kiểu người cảm xúc quá. Nhưng nếu không như vậy, tôi đâu thể cảm nhận được những điều nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa? Đâu thể thấu hiểu nỗi đau của người khác nếu không từng một lần đau? Đâu thể viết ra những dòng này nếu chưa từng một mình đi qua bóng tối?Tôi không mong ai hiểu mình hoàn toàn. Tôi chỉ mong, nếu một ngày tôi nói: “Tôi mệt lắm rồi”, thì có ai đó đừng vội khuyên nhủ, đừng vội lạc quan giùm tôi, mà hãy ngồi bên cạnh, và nói: “Tao biết, tao ở đây.” Đơn giản vậy thôi.Vì thật ra chỉ đơn giản là đôi khi chỉ cần ai đó kế bên sẵn lòng lắng nghe những tâm tư,những cảm xúc mà chúng ta muốn chia sẻ mà thôi

Tôi không viết bài này để than vãn. Cũng không phải để ai thương hại. Mà là để nếu bạn tình cờ đọc được đến đây, bạn sẽ biết là bạn không một mình. Vì có tôi — cũng đang sống, cũng đang cảm nhận, cũng đang bước đi với một trái tim đầy vết xước nhưng vẫn luôn cố gắng dịu dàng với đời.

Bạn à, đừng sợ nếu hôm nay bạn cảm thấy buồn. Đừng vội ép mình phải mạnh mẽ. Cũng đừng giận mình nếu lỡ khóc chỉ vì một chuyện nhỏ. Hãy cứ là chính mình — buồn cũng được, yếu đuối cũng không sao. Vì chỉ khi chấp nhận chính mình, bạn mới có thể thực sự hiểu và yêu lấy con người mình.

Và biết đâu, một ngày nào đó, bạn sẽ gặp một người — không cố gắng hiểu bạn hoàn toàn, nhưng luôn ở bên khi bạn cần. Người đó sẽ không bắt bạn phải vui lên, không giục bạn phải tích cực hơn, mà chỉ nhẹ nhàng nói: “Cứ là mày đi, tao không đi đâu cả.”

Khi đó, bạn sẽ hiểu — hoá ra, mình không cô đơn như mình từng nghĩ.

💬 Cảm ơn mấy cậu đã đọc đến tận đây.
Không biết vì sao mấy cậu còn ở lại đến đoạn này nữa, nhưng nếu đọc được những dòng này, thì có lẽ đâu đó trong chúng ta có chút đồng điệu, hoặc ít nhất là cùng ngồi chung thuyền cảm xúc.

Mình không phải chuyên gia tâm lý, không phải người viết giỏi – mình chỉ là một người trẻ đang học cách sống, học cách hiểu mình, hiểu người – và cố gắng viết ra đôi dòng, mong ai đó ngoài kia cảm thấy đỡ cô đơn hơn một chút.

Cảm ơn vì đã dành thời gian quý giá để lướt qua thế giới nhỏ của mình.
Nếu bạn thấy điều gì hay ho, mình rất biết ơn nếu bạn để lại một phản hồi nhỏ, hoặc chia sẻ nó đến ai đó cũng đang cần.

À mà... nhớ giữ sức khỏe nha. Đôi khi chỉ cần sống chậm một chút, lặng lại một chút – là đủ để vượt qua mấy ngày chênh vênh rồi.

Hẹn gặp lại ở bài tiếp theo.

 --REM--

 

 

 

 

 

 

 


Nhận xét

  1. cảm giác như có ai đó đang đồng cảm với mình vậy . thật sâu sắc!!!
    "Mình không phải chuyên gia tâm lý, không phải người viết giỏi"-nó cho tôi thấy sự khiêm tốn của bro đấy.
    CỐ GẮNG LÊN!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ty bro bro cũng cố gắng vì các mục tiêu của bản thân nha :3

      Xóa
  2. Đọc xong bài viết mới biết có người cũng có những vấn đề giống mình và cuộc sống của họ vẫn ổn. Cảm ơn người đã làm ra bài viết giúp mình có thể nào gọi là ổn hơn 1 tí và không còn cảm thấy cô đơn 1 phần nào đó❤

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn bạn vì đã dành thời gian cho bài viết. Mong những ngày tới, bạn sẽ tiếp tục ổn hơn – kể cả chỉ là một chút cũng đáng trân trọng rồi 🤍

      Xóa
  3. tui vẫn sẽ ủng hộ và âm thầm dõi theo cậu, mong cậu sẽ không còn cảm thấy cô đơn khi đọc những câu nói sáo rỗng này. Nhưng tin tui đi có sẽ có một người bạn khi cậu cần sẽ sẵn lòng giúp đỡ đấy dù cậu ấy ở xa vạn dặm hay ở gần trước mặt tui hoặc người "bạn ấy". Chúc cậu thành công với những lựa chọn của mình. Đừng thức khuya quá để bản thân mệt mỏi quá nhen. Đừng vắt kiệt sức mình hãy nghỉ ngơi khi cậu cần nhé. Cũng đừng cười nhiều quá lâu lâu hãy cho bản thân mình một khoảng lặng để "sống" nữa nhen.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn cậu nhiều nha :3 Tớ sẽ cố gắng nghỉ ngơi đầy đủ và sống nhẹ nhàng hơn.Cậu cũng nhớ nghỉ ngơi đầy đủ nhé

      Xóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Gửi bạn-người vẫn đang lặng lẽ cố gắng từng ngày

Một mai trưởng thành, bạn muốn có một cuộc sống như thế nào?