Gửi bạn-người vẫn đang lặng lẽ cố gắng từng ngày
💬Chào mọi người lại
là tôi-Rem đây trước khi vào bài viết thì tớ muốn cảm ơn mọi người-người đã đọc,chia sẻ hoặc đơn
giản là đã ghé qua bài blog lần trước.Tớ đã nhận rất nhiều phản hồi tích cực lẫn
góp ý từ rất nhiều người và mong mọi người sẽ tiếp tục góp ý để tớ có thể ngày
càng viết tốt hơn trong tương lai.
Hôm nay của bạn thế nào rồi?
Có mệt không? Có chuyện gì khiến bạn thấy
lòng mình nặng trĩu không? Có điều gì
khiến bạn muốn buông bỏ, hay có điều gì nhỏ thôi… nhưng đã khiến bạn mỉm cười
chưa? Còn tôi thì thấy hôm nay là một ngày rất tuyệt vời vì tớ lại đạt được điều
mà hôm qua tớ chưa thực hiện được.Thế còn bạn thì sao?
Có lẽ bạn đang đọc những dòng
này sau một ngày dài, khi ai cũng đã ngủ, còn bạn thì vẫn đang ngồi một mình
với những suy nghĩ không tên. Có thể bạn chẳng nói ra, nhưng tôi biết — bạn
đang mệt. Mệt vì phải mạnh mẽ trong khi chẳng ai yêu cầu, mệt vì cứ phải bước
tiếp ngay cả khi chẳng biết mình đang đi đâu.
Tớ cũng từng như thế.
Từng có những ngày thức dậy và
không muốn bước ra khỏi giường. Từng loay hoay với bài vở, với kỳ thi, với áp
lực vô hình không thể gọi tên. Từng cố gắng làm tốt mọi thứ mà kết quả vẫn
không như mong đợi. Từng cảm thấy mọi cố gắng của mình như đang tan vào hư vô.
Thế nhưng, tớ vẫn đi học, vẫn
vác cặp đến lớp, vẫn mỉm cười và nói “tôi ổn” – như bạn bây giờ.
Bạn biết không? Dù không ai thấy, không ai vỗ vai công nhận bạn, thì sự kiên
trì đó vẫn rất đáng trân trọng. Và nếu bạn đang đọc những dòng này, nghĩa là
bạn đã vượt qua một ngày dài – và như vậy, bạn đã làm tốt lắm rồi.
Về
góc độ tâm lý học, khi một người rơi vào trạng thái phải “gồng mình sống tiếp”,
họ dễ rơi vào vòng luẩn quẩn của căng
thẳng mãn tính (chronic stress) – một dạng stress lặng lẽ mà nguy
hiểm, vì nó không khiến bạn gục ngã ngay lập tức, mà bào mòn bạn từng chút một.
Lâu dần, cảm xúc sẽ chai lì, cơ thể sẽ kiệt quệ và tâm trí thì chẳng còn thấy ý
nghĩa trong bất kỳ điều gì nữa. Nhưng bạn biết không? Nếu trong những lúc như
vậy, bạn vẫn không bỏ cuộc – đó là dấu hiệu rất mạnh mẽ của một năng lực gọi là
resilience – khả năng phục hồi
tâm lý.
Những
người có "resilience"
không phải là những người không bao giờ ngã, mà là những người ngã rồi, vẫn đứng dậy – dù không ai thấy, dù
chính bản thân họ còn chưa chắc tin vào mình. Và bạn, nếu vẫn đang cố
gắng mỗi ngày, dù mệt mỏi, thì bạn đang có sức mạnh đó rồi đấy.
Cuộc
sống vốn không thiếu những điều khiến ta nản lòng – một lần thi rớt, một công
việc không như ý, một mối quan hệ mơ hồ khiến mình tổn thương, hay đơn giản chỉ
là sự cô đơn kéo dài khiến bản thân thấy lạc lõng. Có những lúc, mọi thứ cứ như
muốn kéo mình xuống đáy, khiến ta tự hỏi: "Mình cố gắng để làm gì?"
Nhưng bạn biết không, chính trong những thời điểm ấy, bạn lại đang xây nên nền móng vững chắc nhất cho phiên bản
mạnh mẽ hơn của mình trong tương lai. Không ai thực sự trưởng thành từ
những ngày dễ dàng cả.
Tớ viết những dòng này để bạn biết rằng, bạn không một mình.
Chúng ta – những người đã từng hay đang lặng lẽ cố gắng – vẫn luôn có nhau ở
đâu đó trên hành trình này.
Hãy
cứ bước chậm, nhưng đừng dừng lại.
Dù hành trình này dài đến đâu, chỉ
cần bạn còn tiến về phía trước, thì nhất định sẽ có một ngày bạn chạm được vào
giấc mơ mình từng nghĩ là quá xa. Và ngày đó, bạn sẽ nhìn lại chính mình của
hôm nay – đầy mệt mỏi nhưng vẫn không bỏ cuộc – với một sự biết ơn vô hạn.
💬Cảm ơn bạn vì đã đọc đến đây.
Cảm ơn bạn – vì đã dũng cảm sống
tiếp, dù đôi khi chẳng ai thấy điều đó cả.
Bài viết này được mình viết vào
một đêm muộn, khi thành phố đã yên ắng và mình chỉ còn lại với những dòng suy
nghĩ vụn vặt. Có thể bạn cũng đang ở trong một khoảnh khắc như vậy — lặng lẽ và
đầy cảm xúc. Nếu những dòng này chạm đến bạn, thì có lẽ, chúng ta đã thật sự
kết nối ở một nơi nào đó, vượt qua cả thời gian và không gian.
Bạn có đang trải qua điều gì mà
chỉ một mình bạn hiểu không? Nếu bạn sẵn lòng, hãy kể cho mình nghe ở phần bình
luận nhé. Biết đâu, sự chia sẻ nhỏ ấy lại giúp nhẹ lòng hơn một chút.
Hẹn
gặp lại bạn ở bài viết tiếp theo – nơi chúng ta lại cùng nhau lắng nghe những
cảm xúc tưởng chừng nhỏ bé, nhưng vẫn đủ để chữa lành một ngày vừa qua.
---REM---
Tốt lắm người hầu của ta 🫰
Trả lờiXóacảm ơn vì đã đọc :>>>>>>>
XóaThanks for the blog! It really give me more motivation to study
Trả lờiXóaI’m happy the blog resonated with you. Studying can be tough sometimes, but just showing up is already something to be proud of. You’ve got this!
Xóa